Ở Trung Quốc, nguyên nhân khiến những thương nhân trở nên xấu xa, gian xảo và phản nhân loại là gì? Tôm sú (tôm đông lạnh): thêm quá mức chất bảo quản phosphates để giữ nước tăng trọng, hút nước rồi bán đông lạnh cá bạc má, cá nhỏ: ngâm bằng formaldehyde công nghiệp để chống thối và kéo dài thời gian bảo quản ở nhiệt độ phòng mực, dạ dày bò: tẩy trắng bằng hydrogen peroxide công nghiệp để làm trắng màu cá da trơn, cá basa: dùng chất bảo quản giữ nước nồng độ cao khiến thịt không thoát nước và tăng trọng, cá trích đông lạnh: rã đông rồi đông lạnh nhiều lần để che dấu sự biến chất, tôm sống: một số trường hợp dùng kháng sinh cấm để duy trì khả năng sống nhỏ lẻ, lò làm xúc xích: dùng nitrite vượt mức để giữ màu đỏ, chả thịt, chả cá: dùng phosphates + baking soda quá mức làm cảm giác dai bất thường, bò khô, bò chín: dùng phẩm màu trái phép để làm đỏ tươi, thịt lợn: tiêm nước hoặc muối để tăng trọng, vịt quay, gà quay: dùng phẩm màu hoặc đường màu quá mức để che dấu sự lão hóa của nguyên liệu, thịt gà bán sẵn: còn dư thuốc thú y (chưa ngưng thuốc đã bán), rang hạt hướng dương: phun hương liệu để che mùi cũ, rang hạt hướng dương: dùng chất ngọt (sodium saccharin, aspartame) trái phép hoặc quá mức để tăng vị ngọt, đậu phộng: dùng quá mức chất chống mốc hoặc rang để che mùi mốc, hạt dẻ cười: nhuộm màu để che đi màu vàng hoặc cũ, quýt sấy: phun thuốc chống mốc nhiều lần hoặc nồng độ quá cao để kéo dài hạn sử dụng, cam: dùng chất bảo quản quá mức trên bề mặt, các loại quýt: dùng thuốc để che mùi mốc đã xuất hiện trong quá trình vận chuyển, chuối: sử dụng trái phép canxi cacbua để thúc chín, chuối sau khi chín lại được làm lạnh để trì hoãn việc chuyển sang màu đen, xoài: dùng thuốc thúc chín trái phép để đưa ra thị trường nhanh hơn, cherry lớn: phun quá mức chất chống nấm để kéo dài thời gian bảo quản ngoài, dâu tây: thuốc trừ sâu chưa đạt tiêu chuẩn an toàn đã đưa ra thị trường, việt quất: phá vỡ chuỗi lạnh rồi đóng gói lại để bán, nhung hươu: hun khói bằng lưu huỳnh công nghiệp, vượt quá tiêu chuẩn SO2, ngũ vị hương: hun khói bằng lưu huỳnh để giữ màu, ớt bột: nhuộm đỏ trái phép bằng thuốc đỏ Sudan, ớt khô: nhuộm màu để che mùi hàng cũ, trứng gà: thêm trứng cám trái phép để tăng hàm lượng protein, trứng muối: dùng phẩm màu trái phép để làm đỏ lòng đỏ, sữa bột: dùng melamine để tăng chỉ tiêu protein, các sản phẩm từ trứng: ô nhiễm thức ăn chăn nuôi dẫn đến melamine vào trứng, kẹo dẻo, thực phẩm giảm cân: thêm thuốc lợi tiểu hoặc thành phần thuốc trái phép, rượu chức năng: thêm thành phần giống thuốc để tăng “hiệu quả”, dầu ăn: chứa dầu chưa qua làm sạch sau vận chuyển hóa chất công nghiệp, dầu ăn đóng gói: pha trộn dầu giá rẻ hoặc dầu thu hồi, bột gạo, mì: dùng phụ gia làm trắng trái phép, miến: dùng lưu huỳnh công nghiệp hoặc phụ gia trái phép để tăng độ dai, bánh phở, bánh canh (bột ướt): dùng phụ gia chống thối trái phép để kéo dài thời gian bán ở nhiệt độ phòng, bánh quẩy: dùng quá nhiều alum để làm nở và giòn, bánh bao: dùng phụ gia làm trắng hoặc tẩy trắng trái phép để làm trắng hơn, nhân bánh bao: thêm quá nhiều nước để giữ mềm và tăng trọng lượng, bánh chưng đông lạnh: dùng thịt kém chất lượng pha hương liệu để che mùi, bánh tráng trộn: dùng phẩm màu và hương liệu để che mùi hàng kém chất lượng, chân vịt, cánh vịt (thịt quay): tái sử dụng nước luộc và thêm chất bảo quản để kéo dài thời gian bán, gỏi rong biển: dùng hydrogen peroxide để làm xanh màu, măng tây khô: hun khói bằng lưu huỳnh để giữ màu, măng khô: hun khói bằng SO2 để chống mốc, nấm tuyết: dùng chất tẩy trắng để làm trắng sáng bất thường, nấm mèo khô: nhuộm màu để làm đen hơn, táo đỏ: ngâm đường để tăng trọng lượng, mứt trái cây: dùng đường và chất bảo quản quá mức để kéo dài thời gian bảo quản, dưa muối / dưa chua: kiểm soát nitrite không đúng dẫn đến hàm lượng cao, đồ muối chua: dùng chất bảo quản quá mức, dưa chua lên men không tự nhiên, dùng axit để làm nhanh, tương ớt đóng chai: dùng nhiều chất bảo quản để kéo dài hạn sử dụng, mè rang: pha trộn dầu khác để giảm chi phí, giăm bông giá rẻ: hàm lượng tinh bột cao, thêm chất giữ nước để tạo cảm giác thịt, bò khô: dùng hương liệu để che mùi biến chất hoặc nguồn thịt kém chất lượng, mực khô (đồ ăn vặt): xử lý bằng thuốc tẩy trắng, thạch trái cây giá rẻ: dùng phẩm màu hoặc đường không đúng quy định, kem đá giá rẻ: dùng hương liệu để che thiếu chất béo, mật ong: pha đường để giả mật ong nguyên chất, sản phẩm sữa ong chúa: thêm hương liệu để che mùi biến chất, rượu bán lẻ: pha cồn thực phẩm để giả rượu gạo, vấn đề an toàn thực phẩm bắt nguồn không phải từ con người, mà từ cấu trúc khuyến khích. Niềm tin, thói quen tiêu dùng, hệ thống bán lẻ đều ảnh hưởng, nhưng không phải yếu tố quyết định. Thực tế, điều quyết định hành vi thị trường là mối quan hệ giữa chi phí và lợi ích do hệ thống thể chế thiết lập. Nếu chi phí tuân thủ quy tắc cao hơn vi phạm, hoặc hậu quả vi phạm có thể phân tán hoặc trốn tránh, vấn đề sẽ lặp đi lặp lại. Hệ thống không phải là để loại bỏ điểm yếu của con người, mà là để quyết định xem điểm yếu đó có bị phóng đại hay không.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Ở Trung Quốc, nguyên nhân khiến những thương nhân trở nên xấu xa, gian xảo và phản nhân loại là gì? Tôm sú (tôm đông lạnh): thêm quá mức chất bảo quản phosphates để giữ nước tăng trọng, hút nước rồi bán đông lạnh cá bạc má, cá nhỏ: ngâm bằng formaldehyde công nghiệp để chống thối và kéo dài thời gian bảo quản ở nhiệt độ phòng mực, dạ dày bò: tẩy trắng bằng hydrogen peroxide công nghiệp để làm trắng màu cá da trơn, cá basa: dùng chất bảo quản giữ nước nồng độ cao khiến thịt không thoát nước và tăng trọng, cá trích đông lạnh: rã đông rồi đông lạnh nhiều lần để che dấu sự biến chất, tôm sống: một số trường hợp dùng kháng sinh cấm để duy trì khả năng sống nhỏ lẻ, lò làm xúc xích: dùng nitrite vượt mức để giữ màu đỏ, chả thịt, chả cá: dùng phosphates + baking soda quá mức làm cảm giác dai bất thường, bò khô, bò chín: dùng phẩm màu trái phép để làm đỏ tươi, thịt lợn: tiêm nước hoặc muối để tăng trọng, vịt quay, gà quay: dùng phẩm màu hoặc đường màu quá mức để che dấu sự lão hóa của nguyên liệu, thịt gà bán sẵn: còn dư thuốc thú y (chưa ngưng thuốc đã bán), rang hạt hướng dương: phun hương liệu để che mùi cũ, rang hạt hướng dương: dùng chất ngọt (sodium saccharin, aspartame) trái phép hoặc quá mức để tăng vị ngọt, đậu phộng: dùng quá mức chất chống mốc hoặc rang để che mùi mốc, hạt dẻ cười: nhuộm màu để che đi màu vàng hoặc cũ, quýt sấy: phun thuốc chống mốc nhiều lần hoặc nồng độ quá cao để kéo dài hạn sử dụng, cam: dùng chất bảo quản quá mức trên bề mặt, các loại quýt: dùng thuốc để che mùi mốc đã xuất hiện trong quá trình vận chuyển, chuối: sử dụng trái phép canxi cacbua để thúc chín, chuối sau khi chín lại được làm lạnh để trì hoãn việc chuyển sang màu đen, xoài: dùng thuốc thúc chín trái phép để đưa ra thị trường nhanh hơn, cherry lớn: phun quá mức chất chống nấm để kéo dài thời gian bảo quản ngoài, dâu tây: thuốc trừ sâu chưa đạt tiêu chuẩn an toàn đã đưa ra thị trường, việt quất: phá vỡ chuỗi lạnh rồi đóng gói lại để bán, nhung hươu: hun khói bằng lưu huỳnh công nghiệp, vượt quá tiêu chuẩn SO2, ngũ vị hương: hun khói bằng lưu huỳnh để giữ màu, ớt bột: nhuộm đỏ trái phép bằng thuốc đỏ Sudan, ớt khô: nhuộm màu để che mùi hàng cũ, trứng gà: thêm trứng cám trái phép để tăng hàm lượng protein, trứng muối: dùng phẩm màu trái phép để làm đỏ lòng đỏ, sữa bột: dùng melamine để tăng chỉ tiêu protein, các sản phẩm từ trứng: ô nhiễm thức ăn chăn nuôi dẫn đến melamine vào trứng, kẹo dẻo, thực phẩm giảm cân: thêm thuốc lợi tiểu hoặc thành phần thuốc trái phép, rượu chức năng: thêm thành phần giống thuốc để tăng “hiệu quả”, dầu ăn: chứa dầu chưa qua làm sạch sau vận chuyển hóa chất công nghiệp, dầu ăn đóng gói: pha trộn dầu giá rẻ hoặc dầu thu hồi, bột gạo, mì: dùng phụ gia làm trắng trái phép, miến: dùng lưu huỳnh công nghiệp hoặc phụ gia trái phép để tăng độ dai, bánh phở, bánh canh (bột ướt): dùng phụ gia chống thối trái phép để kéo dài thời gian bán ở nhiệt độ phòng, bánh quẩy: dùng quá nhiều alum để làm nở và giòn, bánh bao: dùng phụ gia làm trắng hoặc tẩy trắng trái phép để làm trắng hơn, nhân bánh bao: thêm quá nhiều nước để giữ mềm và tăng trọng lượng, bánh chưng đông lạnh: dùng thịt kém chất lượng pha hương liệu để che mùi, bánh tráng trộn: dùng phẩm màu và hương liệu để che mùi hàng kém chất lượng, chân vịt, cánh vịt (thịt quay): tái sử dụng nước luộc và thêm chất bảo quản để kéo dài thời gian bán, gỏi rong biển: dùng hydrogen peroxide để làm xanh màu, măng tây khô: hun khói bằng lưu huỳnh để giữ màu, măng khô: hun khói bằng SO2 để chống mốc, nấm tuyết: dùng chất tẩy trắng để làm trắng sáng bất thường, nấm mèo khô: nhuộm màu để làm đen hơn, táo đỏ: ngâm đường để tăng trọng lượng, mứt trái cây: dùng đường và chất bảo quản quá mức để kéo dài thời gian bảo quản, dưa muối / dưa chua: kiểm soát nitrite không đúng dẫn đến hàm lượng cao, đồ muối chua: dùng chất bảo quản quá mức, dưa chua lên men không tự nhiên, dùng axit để làm nhanh, tương ớt đóng chai: dùng nhiều chất bảo quản để kéo dài hạn sử dụng, mè rang: pha trộn dầu khác để giảm chi phí, giăm bông giá rẻ: hàm lượng tinh bột cao, thêm chất giữ nước để tạo cảm giác thịt, bò khô: dùng hương liệu để che mùi biến chất hoặc nguồn thịt kém chất lượng, mực khô (đồ ăn vặt): xử lý bằng thuốc tẩy trắng, thạch trái cây giá rẻ: dùng phẩm màu hoặc đường không đúng quy định, kem đá giá rẻ: dùng hương liệu để che thiếu chất béo, mật ong: pha đường để giả mật ong nguyên chất, sản phẩm sữa ong chúa: thêm hương liệu để che mùi biến chất, rượu bán lẻ: pha cồn thực phẩm để giả rượu gạo, vấn đề an toàn thực phẩm bắt nguồn không phải từ con người, mà từ cấu trúc khuyến khích. Niềm tin, thói quen tiêu dùng, hệ thống bán lẻ đều ảnh hưởng, nhưng không phải yếu tố quyết định. Thực tế, điều quyết định hành vi thị trường là mối quan hệ giữa chi phí và lợi ích do hệ thống thể chế thiết lập. Nếu chi phí tuân thủ quy tắc cao hơn vi phạm, hoặc hậu quả vi phạm có thể phân tán hoặc trốn tránh, vấn đề sẽ lặp đi lặp lại. Hệ thống không phải là để loại bỏ điểm yếu của con người, mà là để quyết định xem điểm yếu đó có bị phóng đại hay không.